Những
nhập nhằng…
Nhiều năm
nay, vụ tranh chấp hợp đồng mua bán ngôi nhà 36 Nguyễn Thị
Diệu, quận 3, TP.HCM đã trở thành tâm điểm của những cuộc
tranh luận giữa các cơ quan chức năng và trên công luận. Sau
ngày Toà tuyên án, bà Nguyễn Thị Thanh Tao - chủ nhân của
ngôi nhà đã phải chuyển về quận 10, TP.HCM sống nhờ một
người con. Ngôi nhà trở thành tài sản được kê biên, phát mại
để đảm bảo thi hành án.
Câu chuyện
bắt đầu từ tháng 9/1999, khi bà Nguyễn Thị Thanh Tao đại
diện cho những hộ gia đình trong nhà 36 Nguyễn Thị Diệu ký
hợp đồng nhượng lại ngôi nhà cho bà Dương Thị Bạch Diệp với
giá 1.600 cây vàng.
Tháng
8/2000, sau khi nhận được thông báo hoá giá căn nhà, để có
tiền tiếp tục trả cho bà Nguyễn Thị Thanh Tao, bà Diệp, bà
Tao và ông Lê Hồng Phương - một người chuyên cho vay lấy lãi
thoả thuận sẽ lập một hợp đồng giả bán nhà cho ông Phương
với giá 900 cây vàng, bằng đúng số tiền bà Diệp sẽ vay của
ông Lê Hồng Phương.
Một ngôi nhà
rộng hơn 500 m2 đã được mua theo Nghị định 61,
được thoả thuận bán với giá 900 lượng vàng. Đất đường Nguyễn
Thị Diệu vào thời điểm đó, là 3,5 - 4 lượng vàng một mét
vuông. Đó là một thực tế mà ai cũng biết. Thế nhưng, thực tế
đó đã bị ông Lê Hồng Phương và thậm chí cả 2 cấp Tòa án dân
sự, sơ thẩm và phúc thẩm phủ nhận.
Tờ giấy viết
tay mà ông Lê Hồng Phương đưa ra làm bằng chứng chứng minh
việc giao dịch giữa ông và bà Dương Thị Bạch Diệp là sang
nhượng hợp đồng là một tờ giấy viết tay, photo copy và có
nhiều chỉnh sửa. Ông Lê Hồng Phương, 43 An Dương Vương,
TP.HCM lý giải: “Bà Diệp đã viết cho tôi tờ giấy viết tay
này và phân tích việc mua căn nhà này có lợi như thế nào”.
Thế nhưng,
có một điều mà ông Phương không lý giải, đó là dòng chữ:
“nhu cầu cần, và thời hạn 2 tháng” - những từ ngữ thể hiện
rõ ràng sự vay mượn, chứ không phải mua bán.
Chúng tôi
xin được nhấn mạnh, là ông Lê Hồng Phương đã không thể đưa
ra bản chính tờ giấy mà ông cho là rất quan trọng này.
Và sự im
lặng khó hiểu…
Vụ việc
tranh chấp hợp đồng mua bán căn nhà 36 Nguyễn Thị Diệu đã
qua 2 cấp tòa xét xử với những phán quyết đẩy các đương sự
vào một quá trình khiếu kiện kéo dài… Và việc thi hành án
rất nhiều lần phải tạm hoãn vì những ý kiến khác nhau của cơ
quan có thẩm quyền.
Ông Nguyễn
Việt Thành - Phó Chánh văn phòng Ban chỉ đạo Trung ương về
phòng chống tham nhũng, cho biết: “Trường hợp nhà 36 Nguyễn
Thị Diệu có lỗi hỗn hợp cả 3 bên: ông Phương, bà Diệp và cơ
quan chức năng. Văn phòng đã có kiến nghị tới Bộ Tư pháp,
Toà án Nhân dân Tối cao, VKSND Tối cao đối với việc hủy án
phúc thẩm, sơ thẩm đề xử lại theo trình tự giám đốc thẩm,
đảm bảo thuận lý, hợp tình”.
Có rất nhiều
yếu tố dẫn tới việc xem xét, đánh giá chứng cứ cũng như việc
xác định lỗi và căn cứ bồi thường đối với vụ kiện tranh chấp
nhà 36 Nguyễn Thị Diệu mà 2 cấp toà đã tiến hành được xem là
thiếu căn cứ hoặc chưa phù hợp với quy định của pháp luật.
Đó là lý do nhiều cơ quan trong đó có Văn phòng Ban chỉ đạo
Trung ương về phòng chống tham nhũng, Bộ Tư pháp, VKSND Tối
cao đã có văn bản đề nghị vụ án sớm được xem xét lại theo
trình tự giám đốc thẩm.
Tuy nhiên,
cho tới nay, tất cả đều chìm trong im lặng …một sự im lặng
tới khó hiểu.
Và thời hạn
tạm hoãn thi hành án cũng không còn bao nhiêu.
“Tôi
cặm cụi làm đơn, nhiều đêm mất ngủ, có lúc phải âm thầm
ứa nước mắt nuốt đau xót vào trong trước những nỗi oan
khiên đau khổ của người dân, trước bức thành trì hết sức
kiên cố của việc Giám đốc thẩm, chờ đợi, mà vẫn không
thấy hồi âm. Mà nếu có nhận được công văn trả lời, thì
cũng chỉ vỏn vẹn một câu trả lời cực kỳ bí hiểm, hiểu
sao cũng được. Chúng tôi có nhận được đơn xin giám đốc
thẩm bản án, sau khi nghiên cứu hồ sơ, chúng tôi thấy
không có căn cứ để giải quyết”. Đó là tâm sự
của Luật sư Nguyễn Bính Châu - Đoàn Luật sư TP.HCM được
đăng tải trên tờ Pháp Luật Việt Nam khi được hỏi về
những trải nghiệm của ông trong việc hỗ trợ pháp lý cho
người dân làm thủ tục xin giám đốc thẩm.
Không
phải ngẫu nhiên mà Ban chỉ đạo Trung ương về Phòng chống
tham nhũng dành cho 2 vụ việc, 207 Nguyễn Tri Phương và
36 Nguyễn Thị Diệu sự quan tâm đặc biệt.
Bởi đó
là những vụ việc mà sự bất cập về xét xử và thi hành án
dân sự theo kiểu, xử thế nào cũng được, đang ảnh hưởng
trực tiếp và rất nghiêm trọng tới quyền lợi của người
dân.
Những
bất cập được xem là thâm căn cố đế và cần phải nhanh
chóng được quan tâm chỉnh sửa bởi áp dụng pháp luật
chuẩn xác là một yêu cầu có tính sống còn và cốt lõi đối
với việc giữ vững Lòng tin và Công lý…tránh tình trạng
sơ khai, mịt mờ về pháp luật.