fanpage

Thống kê truy cập

  • Online: 21
  • Hôm nay: 553
  • Tháng: 553
  • Tổng truy cập: 3620878
Chi tiết bài viết

Bắc Kinh ném quả bom nguyên tử - Đóng cửa vào nền kinh tế toàn cầu 2020 như thế nào?

Sau gần một năm cả thế giới “đóng cửa” theo tuyên truyền của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) và WHO, thế giới hoàn toàn suy kiệt và thất bại trong cuộc chiến chống lại virus Corona Vũ Hán. Đã đến lúc thế giới cần thức tỉnh bởi vì từ luận cứ khoa học phòng dịch cho tới dữ liệu thực tế chứng minh rằng “đóng cửa” còn sắc bén hơn cả bom nguyên tử - đã được Trung Quốc "thả" vào các quốc gia một cách có tính toán…

Bắc Kinh ném ‘quả bom nguyên tử’-‘Đóng cửa’ vào nền kinh tế toàn cầu 2020 như thế nào?

Khi Trung Quốc thông báo với thế giới vào đầu năm 2020 rằng họ đã phát hiện ra một loại virus “mới lạ” và “tàn phá”, họ cũng gần như ngay lập tức tuyên bố đã có một cách mới để “ngăn chặn” nó. Thế giới đã lắng nghe và sao chép. Với tốc độ chóng mặt, hầu hết các quốc gia và tiểu bang đã đưa ra các chiến lược quản lý đại dịch theo “lập trình” mà Trung Quốc đề xuất để dọn đường cho một khái niệm hoàn toàn mới: “Đóng cửa”.

Trung Quốc tuyên bố rằng mấu chốt của việc ngăn chặn đại dịch là “Đóng cửa”, hiệu quả chính sách "rất tốt" ở Vũ Hán đến mức COVID-19 bỏ qua phần còn lại của Trung Quốc. Vì thế, Trung Quốc và công cụ của họ là Tổ chức y tế thế giới (WHO) đã tuyên bố rằng phần còn lại của thế giới, từ mọi thành phố cho tới những vùng nông thôn như Nam Dakota và Timbuktu - sẽ cần một đợt “đóng cửa” tương tự theo kiểu Vũ Hán để tránh tử vong hàng loạt (khuyến cáo của WHO) 

Những con số chấn động lương tâm

Gần một năm sau, thế giới hiện thu thập đủ dữ liệu về hàng trăm thử nghiệm thực hiện chính sách "đóng cửa" riêng lẻ với nhiều thời lượng và mức độ nghiêm ngặt khác nhau. Nói chung, chúng mang lại những kết quả đáng phân tích: "đóng cửa" tương quan với tỷ lệ tử vong do mọi nguyên nhân cao hơn - chứ không thấp hơn so với những nơi mở cửa nền kinh tế - cộng động xã hội của họ. 

Thụy Điển, quốc gia nổi tiếng là không thực hiện việc đóng cửa, có tỷ lệ tử vong trên đầu người cao nhất vào năm 2015 (khi không có đại dịch) chứ không phải là năm 2020. Tức là thời đại dịch thì tỷ lệ tử vong (vì tất cả các nguyên nhân, gồm cả tử vong vì nhiễm COVID-19) thấp hơn hoặc tương đương với các năm không có dịch nhờ không đóng cửa theo khuyến cáo của Trung Quốc. 

Không chỉ tại Thuỵ Điển, các bang của Hoa Kỳ không thực hiện chính sách “đóng cửa” như bang Wyoming, South Dakota và Arkansas có tỷ lệ tử vong ở mức trung bình trong năm nay; tỷ lệ tử vong của các bang này cũng có thời gian đóng cửa ngắn và (hoặc) nới lỏng hơn, chẳng hạn như Georgia và Florida. Những khu vực bị đóng cửa nghiêm khắc nhất - chẳng hạn như khu vực đô thị của Thành phố New York, Ý, Tây Ban Nha, Peru và Argentina - đều là những nơi có tỷ lệ tử vong vượt mức cao nhất trên thế giới.

Những con số thống kê này làm chấn động lương tâm. Các quốc gia và công dân đồng ý đóng cửa với tiền đề rằng làm như vậy sẽ cứu được mạng sống. Nhưng quá nhiều mạng sống phải chăng đã chết oan bởi “Đóng cửa” mà Trung Quốc không ngừng quảng bá dưới sự trợ giúp của WHO và các lãnh chúa công nghệ của Mỹ? 

Các nền kinh tế chấp nhận cái giá phải trả của các doanh nghiệp suy tàn, giáo dục sa sút, gián đoạn chăm sóc sức khỏe, và có lẽ tệ nhất là, đồng ý với một đạo đức mới gây chia rẽ, trong đó mỗi chúng ta phải chịu trách nhiệm khi người khác bị ốm. Với những dữ liệu không thể chối cãi rằng việc áp dụng những biện pháp này không dẫn đến kết quả gì ngoài sự suy tàn đáng tiếc của xã hội và nhiều cái chết hơn (vốn có thể tránh được) chúng ta phải suy nghĩ xem chính xác thì một sai lầm lớn như vậy đã được thiết kế như thế nào. Làm sao mà chúng ta lâm vào tình trạng này?

London, Anh, 30/3/2020: Một người đàn ông đi bộ trên đường Regent vắng vẻ do dịch viêm phổi Vũ Hán lây lan (Ảnh của Leon Neal / Getty Images)

WHO trở thành 'loa phát thanh' của Trung Quốc, bất chấp nghi ngờ về nguồn gốc và số liệu

Thật đáng ngạc nhiên là dễ dàng truy tìm nguồn gốc của "đóng cửa" thông qua các nguồn trực tuyến có sẵn. Việc "nhốt" các quần thể khỏe mạnh chưa từng được thử nghiệm trước đây và không được đưa vào các khuyến nghị quản lý đại dịch bằng tiếng Anh của WHO, của Mỹ hay bất cứ nơi nào trên thế giới. 

Ý tưởng này đã không được tranh luận công khai trong cộng đồng khoa học chứ chưa nói đến việc chính thức được đưa vào sổ tay sức khỏe cộng đồng. Tuy nhiên, ngay khi một "coronavirus mới" được phát hiện ở Trung Quốc, Tổng giám đốc WHO Tedros Adhanom Ghebreyesus đã hết sức ca ngợi và chúc mừng Trung Quốc về sáng kiến "đóng cửa" mới được thiết kế; bất chấp thực tế rằng chính quyền của ông Tập Cận Bình thậm chí đã cực đoan đến mức "hàn" mọi người vào trong căn hộ của họ bất chấp các hậu quả tai hại về sinh mệnh và tâm lý. Chỉ cần với danh nghĩa kiểm soát dịch bệnh, không ai có quyền bình luận hoặc đưa ra ý kiến lựa chọn nào khác.

Vào ngày 30 tháng 1 năm 2020, WHO đã đưa ra một tuyên bố rằng việc “đóng cửa” là "tốt không chỉ cho quốc gia đó mà còn cho phần còn lại của thế giới." Tedros tiếp nối điều này với một dòng tweet: "Trung Quốc thực sự đang thiết lập một tiêu chuẩn mới để ứng phó với dịch bùng phát".

Trong khoảng thời gian này, hàng trăm nghìn bài đăng trên mạng xã hội ca ngợi cuộc bãi khóa của Trung Quốc, đồng thời chế nhạo và bôi nhọ các nhà lãnh đạo thế giới đã thực hiện các biện pháp ít hà khắc hơn. 

Vào tháng 2/2020, WHO đã triệu tập "Diễn đàn Nghiên cứu và Đổi mới Toàn cầu" để nghiên cứu căn bệnh này và cách quản lý căn bệnh này. Trong cuộc họp báo ngày 24 tháng 2 để công bố những phát hiện của mình, Phái đoàn chung tuyên bố: “Không nghi ngờ rằng cách tiếp cận táo bạo của Trung Quốc đối với sự lây lan nhanh chóng của mầm bệnh hô hấp mới này đã thay đổi tiến trình của một dịch bệnh leo thang nhanh chóng và tiếp tục gây chết người". 

Ông Tedros Adhanom, Tổng Giám đốc của Tổ chức Y tế thế giới (WHO), bắt tay nhà lãnh đạo Trung Quốc Tập Cận Bình trước cuộc họp tại Đại lễ đường Nhân dân ở Bắc Kinh, Trung Quốc, ngày 28/1/2020 (Naohiko Hatta/Pool via Reuters)

Để chứng minh cho kết luận của mình, WHO đưa ra số liệu bệnh dịch do Trung Quốc cung cấp rằng các vùng xung quanh Vũ Hán đã không bị nhiễm dịch bệnh trầm trọng như Vũ Hán nhờ chính sách đóng cửa “cực đoan”. Sau đó WHO tiếp tục kết luận rằng: 

“Điều này cực kỳ quan trọng đối với Trung Quốc, nhưng nó còn quan trọng hơn với phần còn lại của thế giới, nơi loại virus mà bạn đã thấy trong vài ngày qua đang bùng phát trong một số điều kiện nhất định. Và điều đó thật không dễ dàng bởi vì... mỗi một dòng trong slide này đại diện cho một quyết định lớn của các nhà hoạch định chính sách và chính trị gia ở đất nước này và các nhà lãnh đạo Trung Quốc - thực sự thay đổi tình trạng dịch bệnh bằng các biện pháp lớn như đình chỉ du lịch, tư vấn lưu trú tại nhà, và các biện pháp cực kỳ khó khăn khác; để đưa ra quyết định nhằm thu hút dân số làm theo".

Ngụy khoa học để phá hoại kinh tế thế giới? 

Bởi vì đây là một căn bệnh "mới lạ", không có cơ sở lịch sử cho những "dự đoán từ sự bùng phát bệnh truyền nhiễm [này]". Nó hoàn toàn có thể là tiền sử bệnh dẫn đến chuyển động tự nhiên của một mầm bệnh mới. Nó cũng có thể là kết quả của các giao thức thử nghiệm. 

Tuy nhiên, chính phủ Trung Quốc bỏ qua tất cả những điều này và sử dụng kiểu logic suy luận sai lầm - nếu Y xảy ra sau X thì X là nguyên nhân của Y - tuyên bố rằng “chúng tôi đã làm một biện pháp đóng cửa, vì vậy tình trạng hiện tại là tốt hơn nếu không áp dụng biện pháp đó". Đây cũng là logic thiếu sót được các bộ lạc nguyên thủy sử dụng khi họ quy lượng mưa có được nhờ các vũ điệu gọi mưa của họ, hoặc năng suất mùa màng thuận lợi do các lễ vật hiến tế.

Lịch sử các bệnh dịch cho thấy, các bệnh truyền nhiễm không bao giờ lây lan đồng đều trên toàn cầu. Một số khu vực luôn bị ảnh hưởng nặng nề hơn những khu vực khác. Việc gán hiệu ứng đó cho “hành động của chính phủ” là một sai lầm cơ bản từ logic. Bởi có nhiều cách giải thích tự nhiên, chẳng hạn như địa lý, khí hậu, nhân khẩu học, sức khỏe dân số, mô hình du lịch, khả năng miễn dịch từ trước, chương trình tiêm chủng, v.v. tới mức độ nặng nhẹ và quy mô của dịch bệnh. 

Ngay cả một chính trị gia kiêu ngạo nhất cũng biết rằng việc ban hành chính sách chỉ là một nhiệm vụ của chính phủ; bản thân chính sách không tự động có nghĩa là nó “có hiệu quả” - các chính phủ tạo ra chính sách với hy vọng thuyết phục được cử tri rằng điều đó tạo ra hiệu quả. 

Tuy nhiên, Trung Quốc đã bỏ qua tất cả những điều này và tiếp tục khai thác sai lầm về logic cơ bản này. Trung Quốc đưa ra những khuyến cáo đó cho các nhà lãnh đạo chính trị quốc gia khác vì chính quyền biết điều đó sẽ phá hoại kinh tế ghê gớm, nơi mà các chính trị gia dễ mắc bẫy khi đối mặt với những người dân khiếp sợ đang tìm kiếm một cứu cánh. Đây là thiết lập hoàn hảo để đảm bảo sự chấp thuận phổ biến cho việc “đóng cửa”, một quyết định chính trị “khôn ngoan”, ít nhất là có hiệu quả trong ngắn hạn về chính trị.

Có một nguyên tắc quan trọng cần tuân thủ, chúng ta được yêu cầu mặc định rằng chúng ta không được đánh giá một hành động là ác ý khi chưa có bằng chứng xác đáng, khi đó chúng ta chỉ nên coi hành động là thiếu hiểu biết. 

Vào cuối tháng 2 năm 2020, khi dịch COVID-19 chỉ mới bùng phát 7 tuần, rất thiếu dữ liệu để giúp Trung Quốc chứng minh một cách thuyết phục rằng việc đóng cửa ở Vũ Hán đã “diệt trừ” virus (ĐCSTQ cũng biết rõ những hậu quả tàn khốc mà việc đóng cửa sẽ gây ra ). Virus có thể đã tự biến mất - có lẽ đó là cách loại virus mới này hoạt động. Không có cách nào để loại bỏ khả năng đó. Hơn nữa, Trung Quốc không làm nổi xét nghiệm cho tất cả các công dân của mình, vì vậy việc tuyên bố loại virus - biểu hiện rất giống với bệnh cúm - đã “biến mất” cũng là một điều vô lý. Tuy nhiên, đó chính xác là những gì Trung Quốc đã làm, và WHO đã xác thực kết luận.

“Trung Quốc đã không tiếp cận loại virus mới này với một chiến lược truyền thống đối với bệnh này hay bệnh khác. Trung Quốc đã phát triển cách tiếp cận của riêng mình đối với một căn bệnh mới và đặc biệt là đã xoay chuyển căn bệnh này bằng những chiến lược mà hầu hết thế giới không nghĩ là sẽ hiệu quả... Những gì Trung Quốc đã chứng minh là bạn phải làm điều này. Nếu bạn làm được điều đó, bạn có thể cứu sống và ngăn ngừa hàng ngàn trường hợp mắc bệnh nan y”.

Một nhân viên y tế lấy mẫu tăm bông của một người dân để xét nghiệm virus Corona Vũ Hán - COVID-19, trong khuôn khổ chương trình xét nghiệm hàng loạt sau đợt bùng phát virus corona mới ở Thanh Đảo, một thành phố thuộc tỉnh Sơn Đông ở miền đông Trung Quốc vào ngày 13/10/2020 (STR / AFP qua Getty Images)

Một nhân viên y tế lấy mẫu tăm bông của một người dân để xét nghiệm virus Corona Vũ Hán - COVID-19, trong khuôn khổ chương trình xét nghiệm hàng loạt sau đợt bùng phát virus corona mới ở Thanh Đảo, một thành phố thuộc tỉnh Sơn Đông ở miền đông Trung Quốc vào ngày 13/10/2020 (STR / AFP qua Getty Images)

Làm thế nào mà Trung Quốc biết họ đã cứu sống nhiều người? ĐCSTQ còn không có cơ sở lịch sử cho căn bệnh mới này. Làm thế nào Trung Quốc có thể tuyên bố rằng Paris, London, Thành phố New York, Peru và thậm chí cả vùng nông thôn Nam Dakota cần phải đóng cửa giống Trung Quốc?

Tuyên truyền sau đó bắt nguồn từ việc Trung Quốc bắt nạt Thống đốc Kristi Noem một cách ác độc vì không ban hành lệnh lưu trú tại nhà, cáo buộc bà tội diệt chủng. Nam Dakota có tỷ lệ tử vong trung bình vào năm 2020 so với mọi năm trước đó. Làm thế nào Trung Quốc biết được virus vẫn chưa đến Bắc Kinh hoặc Thượng Hải?

Thật khó để hình dung một câu trả lời ngây thơ hơn cho những câu hỏi này.

Các quốc gia phải “Đóng cửa” nhưng sẽ an toàn nếu 'để ngỏ cửa' cho Trung Quốc? 

Đáng ngờ hơn, Trung Quốc và WHO tuyên bố biết dịch bệnh bùng phát sớm nhất là vào ngày 24 tháng 2 - trước khi các cuộc thử nghiệm quy mô lớn được thực hiện - rằng sẽ không có nguy cơ nào đối với các quốc gia khác nếu để ngỏ biên giới với Trung Quốc. Trên thực tế, các quốc gia khác nên chấp nhận "sự giúp đỡ" từ Trung Quốc - mối nguy hiểm đang giảm ở Trung Quốc, trong khi gia tăng ở mọi nơi khác.

“Và điều này đưa chúng tôi đến điều mà tôi nghĩ là một trong những khuyến nghị quan trọng nhất WHO sẽ đưa ra để đưa Trung Quốc phục hồi trở lại hoàn toàn sau cuộc khủng hoảng này. Thế giới cần kinh nghiệm và tài liệu của Trung Quốc để thành công trong việc chống lại căn bệnh coronavirus này. Trung Quốc có nhiều kinh nghiệm nhất trên thế giới về căn bệnh này và là quốc gia duy nhất đã ngăn chặn được các đợt bùng phát nghiêm trọng trên quy mô lớn. Nhưng nếu các quốc gia tạo ra rào cản giữa họ và Trung Quốc về du lịch hoặc thương mại, thì điều đó sẽ chỉ làm tổn hại đến khả năng hoàn thành việc ngăn chặn dịch bệnh... rủi ro từ Trung Quốc đang giảm xuống và những gì Trung Quốc có thể giúp đỡ những biện pháp phản ứng toàn cầu đang dồi dào hơn”.

Điều này rất thuận lợi cho Trung Quốc. Vài tuần sau, văn phòng Đại diện Thương mại Hoa Kỳ đã cấp phép miễn thuế nhập khẩu cho “hàng chục sản phẩm y tế nhập khẩu từ Trung Quốc, bao gồm khẩu trang, khăn lau khử trùng tay và găng tay kiểm tra”. Một vài tuần sau đó, hầu hết dân số thế giới đang sống dưới những lệnh“ đóng cửa ”chưa từng được nghe đến.

Từ một cuốn sách cũ của Trung Quốc - tiết lộ chiến lược kiểm soát truyền thông của Mỹ và thế giới? 

Năm 1999, hai cựu đại tá Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (“PLA”), Qiao Liang và Wang Xiangsui, đã xuất bản một cuốn sách, Chiến tranh không giới hạn, trong đó họ mô phỏng lại chiến tranh trong thời kỳ hậu hạt nhân.

Thừa nhận rằng sự phổ biến của vũ khí hạt nhân cực mạnh có nghĩa là một thực tế của sự hủy diệt lẫn nhau, các tác giả cho rằng trong tương lai, các quốc gia đang tìm cách tấn công (hoặc chỉ kiểm soát) một siêu cường đối địch sẽ cần phải tiến hành chiến tranh theo một cách thức sáng tạo và thông minh. Qiao và Wang tin rằng trong thời kỳ hậu hạt nhân, các quy tắc giao kết về cơ bản sẽ thay đổi, khiến các quy tắc truyền thống về chiến tranh trở nên lỗi thời.

Hình ảnh cho bài đăng

“Điểm duy nhất chắc chắn [về chiến tranh trong tương lai] là, kể từ thời điểm này, chiến tranh sẽ không còn như ban đầu. Có nghĩa là, nếu trong tương lai nhân loại không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tham gia vào chiến tranh, thì chiến tranh không còn có thể được tiến hành theo những cách mà chúng ta quen thuộc. Chiến tranh sẽ được tái sinh trong một hình thức khác và trong một đấu trường khác, trở thành một công cụ quyền lực to lớn trong tay của tất cả những kẻ nuôi ý định kiểm soát các quốc gia hoặc khu vực khác”.

Được xuất bản bởi Tạp chí quân đội Trung Quốc - PLA Press - và do đó ít nhất cũng được giới lãnh đạo PLA xác nhận ngầm - cuốn sách đưa ra nhiều chiến thuật khác nhau mà theo đó các nước đang phát triển, “đặc biệt là Trung Quốc”, có thể bù đắp cho sự thua kém về quân sự so với Hoa Kỳ. Nó báo trước một "cuộc cách mạng vũ khí", trong đó các xã hội sẽ xoay trục ra khỏi các đầu đạn đắt tiền và thương vong hàng loạt, và thay vào đó là phát động các cuộc tấn công bằng trí óc - vũ khí sẽ được "tượng trưng bằng thông tin" và được cung cấp sức mạnh bằng tâm lý chứ không phải vũ khí truyền thống. 

Do đó, các cuộc chiến tranh trong tương lai sẽ được tiến hành ở “một cấp độ mà người dân thường - hoặc thậm chí là quân nhân - khó có thể tưởng tượng được”, dựa trên khái niệm rằng ngay cả lực lượng quân sự tinh vi nhất “cũng không có khả năng kiểm soát sự ồn ào của công chúng, và không thể đối phó với một đối thủ làm những việc theo cách khác thường”.

“Một số người sẽ thức dậy vào buổi sáng và ngạc nhiên phát hiện ra rằng một số thứ khá hiền lành và tốt bụng đã bắt đầu có những đặc điểm gây khó chịu và gây chết người”.

"Những điều nhẹ nhàng và tử tế" chẳng hạn như mạng xã hội hoặc các phương tiện thông tin đại chúng phổ biến, có khả năng không? Các tác giả đã tưởng tượng cụ thể nhiều như vậy, tuyên bố rằng Trung Quốc có thể “tạo ra nhiều phương pháp gây sợ hãi hiệu quả hơn [so với thương vong]”, bao gồm cả việc sử dụng “vũ khí truyền thông... tập trung vào việc làm tê liệt và phá hoại [Hoa Kỳ]”.

“Chúng tôi có thể chỉ ra một số phương tiện và phương pháp được sử dụng để chống chiến tranh phi quân sự, một số phương tiện đã tồn tại và một số phương pháp có thể tồn tại trong tương lai. Các phương tiện và phương pháp đó bao gồm chiến tranh tâm lý (tung tin đồn để đe dọa kẻ thù và phá vỡ ý chí của anh ta), [và] chiến tranh truyền thông (thao túng những gì mọi người thấy và nghe để dẫn dắt dư luận). Các phương pháp không có đặc điểm là sử dụng vũ khí, cũng không sử dụng sức mạnh quân sự, thậm chí không gây thương vong và đổ máu, đều có khả năng tạo điều kiện thực hiện thành công các mục tiêu của cuộc chiến, nếu không muốn nói là hơn thế”.

Nhóm ông lớn công nghệ (Big Tech) đang tiến hành một âm mưu phối hợp để vô hiệu hóa cuộc bầu cử ở Mỹ, bằng cách bóp nghẹt sự thật, kiểm duyệt và chặn tất cả các tiếng nói theo chủ nghĩa truyền thống trên các nền tảng trực tuyến. (Tổng hợp)

"Những điều nhẹ nhàng và tử tế" chẳng hạn như mạng xã hội hoặc các phương tiện thông tin đại chúng phổ biến, có khả năng là những vũ khí nguy hiểm (Tổng hợp)

Tất cả những ai đã sống qua năm 2020 đều đánh giá cao sức mạnh to lớn của truyền thông trong việc khơi dậy nỗi sợ hãi của công chúng. Mức độ sợ hãi đạt được vào đầu tháng 3/2020 không chỉ cho phép các chính trị gia áp đặt các cuộc đóng cửa mà còn cho phép họ trở nên nổi tiếng hơn khi làm như vậy. Thống đốc New York Andrew Cuomo thậm chí còn thừa nhận rằng đóng cửa "không phải là cách tốt nhất" để đối phó với đại dịch, nhưng được sử dụng vì "mọi người sợ hãi" và "họ muốn mọi thứ bị đóng cửa”.

“Đóng cửa” làm hại chúng ta. Chúng phá vỡ xã hội. Chúng dẫn đến hành vi phê phán lẫn nhau giữa những người bạn cũ, đến những ứng dụng điện thoại được tạo riêng để bắt nạt hàng xóm. Chúng gây hậu quả chết người. Tuy nhiên, chúng được áp đặt, và tái áp đặt ở mọi nơi.

Ngoại trừ ở Trung Quốc

Trung Quốc thoát khỏi các vụ đóng cửa. Cuộc sống vẫn bình thường ở đó. Khó có thể bỏ qua rằng Trung Quốc (1) đã gây ra nỗi sợ hãi cho công chúng bằng những nỗ lực tuyên truyền, (2) biết rằng khái niệm về chính sách đóng có vẻ hợp lý sẽ tìm thấy mảnh đất màu mỡ trong trí tưởng tượng của một công chúng khiếp sợ, (3) biết rằng người bình thường chưa bao giờ có đủ thông tin và hiểu biết về sự đa dạng, hiệu quả hoặc hạn chế của các biện pháp quản lý đại dịch, và (4) biết rằng các chính trị gia sẽ bị mắc kẹt một khi cử tri của họ khiếp sợ và cần tới một “cứu cánh”. 

Chúng ta biết rằng Trung Quốc đã mô tả một loại virus giết người tấn công người chết ngay lập tức khi đang đi bộ xuống phố. Chúng tôi biết rằng Trung Quốc đã thúc đẩy “đóng cửa” thông qua các kênh chính thức: một người phát ngôn chính thức đã đăng một video trong đó một bé gái 7 tuổi thúc đẩy sự xa rời xã hội đối với trẻ em, và truyền thông nhà nước Trung Quốc mô tả chiến lược “miễn dịch bầy đàn” - một hiện tượng khoa học không thể tránh khỏi như quy luật tự nhiên - là vi phạm “nhân quyền”.

Trung Quốc vừa mô tả vấn đề bằng hình ảnh vừa bán biện pháp khắc phục. Đơn giản. Giống như một cửa hàng rượu bán những viên thuốc kháng axit hay một sòng bạc hợp tác với các luật sư phá sản, Trung Quốc đảm bảo rằng chúng ta biết mình phải khiếp sợ như thế nào, và sau đó tiếp thị hành động mong muốn của mình - một vũ khí tài tình của chiến tranh không giới hạn - như một "giải pháp".

Chúng ta đã bị sập bẫy và tin vào đó. Toàn bộ người dân đã tin rằng họ sẽ là “kẻ giết người” nếu họ không đồng ý với việc đình chỉ các quyền hiến định, buộc đóng cửa các doanh nghiệp và ngừng giáo dục. Khi dữ liệu được đưa ra rằng chúng tôi có thể đã mắc một lỗi lớn, những người Mỹ ưu tú đã đấu tranh với hàm ý rằng họ có thể đã “sai”; các chính trị gia có cuộc bầu cử vừa qua không thể thừa nhận rằng chính sách mà họ tán thành là một sai lầm.

Vì lợi ích của Trung Quốc và thiệt hại to lớn của những người khác, phần lớn thế giới vẫn đang mắc kẹt khi sống dưới cái cớ giả tạo rằng “Đóng cửa” là một công cụ có thể chấp nhận từ xa để quản lý đại dịch. Dữ liệu rõ ràng cho thấy COVID-19 thậm chí không gây ra tỷ lệ tử vong quá mức khi bạn không phản ứng quá mức với nó, và rằng các đợt đóng cửa chặt chẽ nhất đã tạo ra kết quả tử vong tồi tệ nhất trên thế giới, cùng với sự tàn phá kinh tế, nhưng chúng ta vẫn bị mắc kẹt, xã hội của chúng ta rạn nứt.

Dù là do thiết kế hay do tình cờ, chúng ta đang chứng kiến kết quả chính xác của "cuộc chiến kinh tế" thành công mà Liang và Xiangsui của PLA dự đoán:

“Một thất bại trên mặt trận kinh tế khiến trật tự xã hội và chính trị gần như sụp đổ. Thương vong do hỗn loạn liên miên không ít hơn so với thương vong do chiến tranh khu vực, và thương tích gây ra cho cơ thể sống của xã hội thậm chí còn vượt quá thương tích do chiến tranh khu vực gây ra”.

Đây có phải là một đại dịch? Hay là một cuộc chiến? Chúng ta biết rằng Tập Cận Bình có tầm nhìn về sự thống trị thế giới của Trung Quốc. Chúng ta biết rằng đảng của ông ấy đã bị rò rỉ bản ghi nhớ mô tả những ý tưởng đe dọa Trung Quốc với “tình trạng rối loạn lớn”, bao gồm “tam quyền phân lập”, “các cơ quan tư pháp độc lập”, “nhân quyền phổ quát”, “tự do phương Tây”, “xã hội dân sự”, “kinh tế chủ nghĩa tự do”, “tư nhân hóa hoàn toàn”, “tự do báo chí” và “luồng thông tin tự do trên internet”. Chính quyền của ông Tập Cận Bình tin rằng việc cho phép người dân Trung Quốc suy ngẫm về những khái niệm này sẽ “phá hủy nền tảng xã hội của đảng [chúng tôi]” và gây nguy hiểm cho mục tiêu của đảng là xây dựng một tương lai xã hội chủ nghĩa hiện đại.

Vì vậy, động lực là ở đó. Sai lầm logic học kiểu “X xảy ra trước Y thì X tạo ra Y” hay là “đóng cửa” đã xóa bỏ COVID-19 ở Vũ Hán” - đã thành công. Các khuyến nghị đưa ra cho các chính trị gia thế giới về việc quản lý COVID-19 là sai. Chúng ta đã thất bại trong việc ngăn chặn virus, chúng ta đã phá hủy nền kinh tế và xã hội của chúng ta, và chúng ta vẫn bị mắc kẹt.

Trung Quốc không thể thiết kế ra một loại vũ khí Chiến tranh Không giới hạn tốt hơn Covid-19.

Tác giả: Stacey Rudin là một nhà văn, nhà hoạt động, lãnh đạo cộng đồng, tình nguyện viên và cựu vận động viên. Cô tham gia tích cực trong phong trào cấp cơ sở để đảm bảo các đại dịch trong tương lai được quản lý tốt hơn.

Bài viết thể hiện ý kiến riêng của tác giả và không nhất thiết phản ánh quan điểm của NTD Việt Nam.

Thiện Nhân - Trà Nguyễn - Theo NTDVN

Luật sư tư vấn miễn phí

Gọi ngay
0902818158- 0906834543
0906834543
0902818158

CÁC ĐỐI TÁC

  • Nhà Đất Phúc An Khang
  • The Diplomat
  • The NewYork Review of Book
  • CogitAsia
  • Reuters
  • Viet Studies
  • The NewYork Times
  • TIME
  • Bloomberg Bussiness